Vũ Đức Đam, nhà lãnh đạo thực thụ

Tôi viết bài này khi mà đại hội XIII của Đảng vừa kết thúc. Xuất hiện thêm nhiều vị trí lãnh đạo mới với các chức danh khác nhau trong bộ chính trị, ban bí thư và ban chấp hành trung ương.

Nhiều người tiếc hùi hụi khi phó thủ tướng Vũ Đức Đam không nằm trong danh sách 18 thành viên của Bộ Chính Trị (cơ quan quyền lực cao nhất trong hệ thống chính quyền của Việt Nam). Cá nhân tôi thì có góc nhìn hơi khác.

Tôi còn nhớ rất rõ những gì mà John Maxwell nói đến trong các sách của ông. Theo đó, John Maxwell cho rằng thành công của một nhà lãnh đạo không nằm ở chức danh (bản chất thì nó là công cụ) mà là tầm ảnh hưởng tới cộng đồng, mức độ cống hiến và sự tôn trọng mà cộng đồng dành cho người đó. Ông cũng cho rằng, chức vụ là công cụ để một người thực thi nhiệm vụ lãnh đạo của mình.

Trong con mắt của nhiều người dân, ông Đam là một người hết lòng vì công việc, cống hiến cho việc chung, là người chịu trách nhiệm cao nhất trong ban chỉ đạo TW về phòng chống đại dịch Covid-19. Người ta vẫn thấy hình ảnh của ông Đam tận tuỵ công việc góp phần kiềm chế đại dịch vốn đang bùng phát mạnh mẽ ở nhiều quốc gia, mà Việt nam là điển hình của kiềm chế, khống chế dịch.

Nhiều người tiếc là ông không được bầu vào trong cơ quan quyền lực nhất là bộ chính trị, có lẽ họ cho rằng khi nằm ở cơ quan quyền lực cao nhất, ông sẽ phát huy tốt hơn năng lực của bản thân, điều này là một suy luận hoàn toàn có cơ sở. Tuy nhiên dưới góc nhìn sâu sắc và đầy tính chuyên môn của John Maxwell, phó thủ tướng Đam thực sự là một nhà lãnh đạo thành công.

Hình ảnh và tấm gương của ông lan toả và chạm đến trái tim của đông đảo dân chúng

Việc làm của ông ảnh hưởng đến những người khác, kể cả là những người giữ chức vụ cao trong chính quyền cho đến những người dân bình thường

Ông vẫn tiếp tục có nhiều điều kiện tốt để cống hiến và làm việc

Nếu bạn đang là một nhà quản lý, bạn mong mỏi điều gì hơn ?!

Viết một bình luận